Dưới sự chỉ đạo của đạo diễn người Mỹ – Neil Simon Fleckman, các diễn viên đoàn kịch 2 Nhà hát Tuổi Trẻ đã ra mắt vở diễn “Tất cả đều là con tôi” của nhà viết kịch nổi tiếng Arthur Miller vào tối 30/11/2011. Vở diễn đã được giới chuyên môn và khán giả đánh giá cao.
Xuyên suốt vở kịch, đạo diễn người Mỹ Niel Fleckman đã để cho khán giả Việt Nam được trải nghiệm cuộc sống trong một gia đình Mỹ giàu lên nhanh chóng sau chiến tranh. Joe Keller (nghệ sĩ Sĩ Tiến) là một người cha đầy mâu thuẫn, yêu đắm đuối gia đình mình nhưng lại coi sự nghiệp quan trọng hơn tất cả.
Đẩy được Deever vào sau song sắt nhà tù, Joe Keller những tưởng mình đã thoát khỏi tội lỗi này, nhưng nhiều năm tháng qua, ông luôn bị dằn vặt với nỗi lo sợ thường trực rằng, đến một ngày nào đó, vợ mình sẽ phản bội, lật tẩy tội lỗi của chồng. Nghệ sỹ Sĩ Tiến đã hoàn thành xuất sắc vai diễn này, anh thể hiện đầy đủ những cung bậc cảm xúc bị dồn nén của Joe Keller.
Đối trọng với Joe là Kate, vợ ông (NSND Lê Khanh), trong hình hài một bà mẹ trung niên có tình yêu bao la với con cái, nhưng lại không thể kiềm chế được khát vọng, từng ngày từng giờ phải gắng gượng sống vui vẻ, tỏ ra hạnh phúc nhằm che đậy tội ác của chồng. Tinh tế, giàu kinh nghiệm, NSND Lê Khanh hiển hiện như người mẹ luôn là chỗ dựa tinh thần cho các con, luôn mạnh mẽ trước những sự biến trong gia đình và quyết liệt nuôi dưỡng hạnh phúc bằng tình yêu đớn đau, mù quáng.
Bên cạnh những bậc đàn anh đàn chị, dàn diễn viên trẻ như nghệ sỹ Quang Ánh (vai Chris Keller), nghệ sỹ Thu Quỳnh (vai Ani) làm sáng sân khấu bằng vẻ đẹp hình thể, thân thiện của mình.
Yếu tố ước lệ trong bài trí bối cảnh sân khấu được tiết giảm tối đa tạo một cảm giác thực về không gian rộng mở trước mắt khán giả. Nhưng không gian sân khấu không chỉ giới hạn trên khán đài mà mở rộng ra toàn bộ nhà hát. Các dãy hành lang đi lại, ghế ngồi phía dưới được tận dụng trọn vẹn cho công việc diễn xuất. Khán giả có thể cảm thấy hơi ấm từ nhân vật tỏa ra, sự gần sát của tiếng nói. Và trong nhiều khoảnh khắc xuất thần của diễn viên, khán giả từ vai trò thưởng thức vở diễn có cảm nhận rõ rệt về vai trò nhân chứng của mình trước câu chuyện đang diễn ra trên bục khán đài.
Ngôn ngữ của cử động cơ thể, chân tay, cơ mặt đều được dàn dựng gần sát với ngôn ngữ điện ảnh. Phục trang của diễn viên cũng thay đổi theo diễn biến thời gian kịch và được thiết kế bắt mắt. Việc dàn dựng lồng ghép nhiều cảnh phụ trong một cảnh chính, nhiều hành động phụ cắt ngang hành động chính tạo nên một diễn biến sân khấu thú vị, sống động hơn… Tất cả những tình tiết sắp đặt một cách khéo léo và hợp lý đó tạo nên những màn kịch tính đầy dồn nén, căng kích, bức bối. Tuy nhiên, những kịch tính căng thẳng được kéo xuống để lại đẩy lên mà không gây ngột ngạt cho người xem.
Sau một tháng làm việc với các diễn viên Việt Nam, bỏ qua rào cản ngôn ngữ, Neil Fleckman đã truyền được ý tưởng của mình tới các diễn viên và toàn bộ ê kíp, để làm nên một tổng thể vở diễn xúc động và chân thực. Neil Fleckman buộc diễn viên phải tiết chế cảm xúc để hành động và tiến triển nội tâm đúng như những gì Arthur Miller gửi gắm ở các nhân vật. Neil Fleckman buộc diễn viên phải thay đổi so với phong cách cố hữu của mình, đẩy nhân vật từ trên sân khấu xuống hàng ghế khán giả, thậm chí còn ra ngoài cửa Nhà hát, xóa bỏ đi khoảng cách giữa người xem và nghệ sỹ.
Hạnh Nguyên


Trang chủ






























